» Tìm hiểu những phong tục kỳ lạ của người Brâu » Lên vùng cao ăn thịt xông khói » Heineken STR ấn tượng khó quên » Du lịch Hà Nội không thể quên hồ Trúc Bạch » Thăm kinh đô cổ của Ba Lan » Đi thăm bản ở Sa Pa, Lào Cai » Bị liệt vào nhà "tạm", nhà cổ mái lá sắp "tuyệt chủng" » Sầm Sơn (Thanh Hóa) đón hơn 1 triệu du khách trong 6 tháng đầu năm 2011 » Thí điểm dự án du lịch Hồ Tây bằng xe chạy điện » Cty du lịch Biển Á khuyến mãi tour "Nha Trang – Biển xanh vẫy gọi" » Một số nét văn hóa tiêu biểu của dân tộc Dao vùng Tây Bắc » Thung lũng Chamonix (Pháp) - Thiên đường tuyệt với dành cho các môn thể thao » Tour du lịch “Quảng Ngãi - Những điều kì thú” » Đoàn Famtrip Campuchia khảo sát điểm đến tại Phú Quốc - Kiên Giang » Thêm 9 địa danh vào Danh mục Di sản Thế giới » Du lịch văn hóa lịch sử Hồ Tây bằng xe chạy điện » Khám phá vẻ đẹp quyến rũ của đảo Cô Tô (Quảng Ninh) » Nhiều hoạt động đặc sắc tại Festival hoa Đà Lạt lần thứ IV » Gỏi su hào tôm nướng » Lâm Đồng: Hoạt động du lịch trong 6 tháng đầu năm 2011

Văn hóa - Lễ hội - Ẩm thực  » Ẩm thực bốn phương

Trở lại thiên đường

8:20  |  18/06/2011

Liệu có phải một sự trở lại như Eddie Anderson khi đứng trước mộ người cha cay nghiệt của mình, bên người tình Gwen và người vợ Florence đang tay trong tay với viên luật sư gia đình Arthur trong cuốn tiểu thuyết Trở lại thiên đường – Elia Kazan?

Một góc thành phố biển Nha Trang nhìn từ cầu Xóm Bóng. Ảnh: Nguyễn Đình

Không, Nha Trang cũng vậy mà không phải vậy. Thiên đường là sự kiếm tìm. Nha Trang là sự kiếm tìm và rồi không bao giờ bắt gặp. Bao nhiêu nước sông Cái đã trôi qua dưới cầu Xóm Bóng? Cũng giống như sự kiếm tìm của Apollinaire khi bao nhiêu nước sông Seine đã trôi qua dưới cầu Mirabeau?

Tôi trở lại Nha Trang với sự kiếm tìm. Ở đó là một quãng tuổi thơ dài dẵng với một người cha nghiêm khắc. Trong một ngôi trường khắc nghiệt lấy sự vâng lời làm kim chỉ nam. Chỉ có biển là bao dung và thổi gió tự do vào hồn.

Trưa ngày thứ nhất, tôi hỏi một ông bạn đồng nghiệp: ở đâu có thể tìm một chỗ ngồi mát và đồ biển ngon. Ông ta lắc đầu bảo chỗ nào cũng nóng. Rồi ông ta dắt vào một nhà hàng trên đường Tô Hiến Thành – con đường đầy chuyện cũ vì nó chạy ra một ngã ba có ngôi trường cũ nằm chắn ngang. Trường bán công Lê Quý Đôn do thầy Cung Giũ Nguyên làm hiệu trưởng. Trường không. Thầy cũng không. Như nước sông Cái trôi qua cầu Xóm Bóng.

Ông bạn kết luận: chỉ có ngồi nhà hàng máy lạnh là mát. Tôi rùng mình trước kết luận của một con người dày dạn kinh nghiệm ở một thành phố biển. Quán vắng. Khách duy nhất chỉ có bàn chúng tôi. Ở biển nhưng nhà hàng chỉ có cá chép. Cá hồng trong thực đơn lại là loại rô phi lai mang cái tên điêu hồng ở Sài Gòn. Bao nhiêu lần ăn con cá dìa khô khốc ở Sài Gòn, nên khi thấy trong thực đơn có cá dìa nướng, một miền ăn trở về. Những con cá dìa tươi rói cậu Tám lưới được ở chân cầu Hà Ra, nấu canh chua lá me non, nước thơm lừng mùi mỡ cá. Chưa ăn đã thấy ngon. Thà vậy. May mà có xưa. Vì con cá dìa bữa trưa hôm đầu tiên ở thành phố biển là con cá nằm trong ngăn đá một nhà hàng ế ẩm, e rằng phải bao nhiêu nước trôi qua cầu Xóm Bóng. Gọi tô canh cá bò nấu mẳn. Hỏi cá bò bao lớn. Cô tiếp viên không biết cười bảo: nhỏ nhỏ thôi. Những lát cá bò nấu mẳn ăn với bún ngày xưa còn tươi nguyên. Tô canh hôm ấy không phải vậy, mà là cá ngừ đại dương, nằm trong thùng lạnh, thịt nấu chín xảm rát cả họng.

Buổi tối, một ông bạn già khuyên thôi đừng lên bờ sông Cái ở Ngọc Hội, Chợ Mới, xa lắm. Là do tìm không ra gió biển, tính chuyện tìm gió sông. Cuối cùng ông bạn dẫn tôi đến một cái quán bờ kè nằm bên bờ sông giữa cầu Xóm Bóng và cầu Trần Phú. Ở đấy, chình biển thì hết. Cá không thấy thứ gì mới. Chỉ có ốc, sò – những thứ mà người dân ở đây không có dấu ấn gì trong ký ức. Những sở đoản của xứ này. Ốc nhảy trắng 8.000 đồng/con. Còn ốc nhảy đỏ? Dạ thưa: đó là ốc nhảy đông lạnh. Sò huyết chỉ bằng ngón tay cái, không có con lớn theo yêu cầu của khách.

Thỉnh thoảng có chút gió từ sông. Nha Trang đang đèn xanh xanh đỏ đỏ giăng giăng rộn ràng cho một festival biển. Nhưng nội dung ở những quán ăn lại nghèo nàn, nhợt nhạt, không chút sắc màu.

Buổi trưa hôm sau, ông bạn bảo chỗ này có gió. Thế là chúng tôi được lôi đến nhà hàng Sanest nằm sát bờ biển, gần ngôi trường khắc nghiệt của tôi ngày xưa. Có gió. Ngồi trên căn gác, nhìn ra khơi, biển hơi loá nắng nhưng xanh biếc. Nhà hàng không có cá nhái như ghi trong thực đơn. Cô tiếp viên giới thiệu cá mú và hỏi: cá mú sống hay cá mú tươi? Khách ngạc nhiên, cô tiếp viên biết cười nhưng không xinh lắm, giải thích: “Cá mú tươi là cá đông lạnh, cá mú sống rộng trong hồ”. Ra vậy. Sau cùng chúng tôi chọn con cá mập sống nhúng giấm. Vì ông bạn già nói con cá rộng trong hồ là loại cá bẻo, thịt ngon. Ngon thật. Lại nữa, cá ăn với gió biển còn ngon hơn cá rộng trong hồ ở Sài Gòn ăn với máy lạnh.

Buổi trưa ngày thứ ba, chúng tôi đi dọc theo con đường Trần Phú ven biển về hướng bắc, đến quán Thiên Phước, cách trung tâm thành phố chừng 130.000 đồng tiền taxi. Quán nằm nhô ra biển. Khách đông. Hệ thống hồ rộng cá quy mô. Gió nhiều hơn ở Sanest. Ở đây nhiều loại hải sản, và con cá dìa tươi nguyên nướng mọi… bữa nay trả hận cho con cá dìa bữa trước. Ốc biển ở đây khá phong phú về chủng loại cũng như về giá cả. Ốc nhảy trắng bây giờ đã lên 15.000 đồng/con. Cái giá của nhiều gió và ít gió chăng? Cái giá của sát biển và gần biển?

Buổi tối mấy người bạn có sẵn xe, bắt phải ra Ninh Hoà ăn nem mới là nem. Nem Ninh Hoà đêm ấy, trong một cái quán mà chỉ dân địa phương sành sỏi mới thường ghé vào, nem của những ngày cũ hiện nguyên hình. Cái vị của lá chùm ruột đã rất xa mới hạnh ngộ.

Về lại Sài Gòn với nỗi nhớ ngày cũ, vừa qua là sự thất vọng.

Quay lại ]