» Tìm hiểu những phong tục kỳ lạ của người Brâu » Lên vùng cao ăn thịt xông khói » Heineken STR ấn tượng khó quên » Du lịch Hà Nội không thể quên hồ Trúc Bạch » Thăm kinh đô cổ của Ba Lan » Đi thăm bản ở Sa Pa, Lào Cai » Bị liệt vào nhà "tạm", nhà cổ mái lá sắp "tuyệt chủng" » Sầm Sơn (Thanh Hóa) đón hơn 1 triệu du khách trong 6 tháng đầu năm 2011 » Thí điểm dự án du lịch Hồ Tây bằng xe chạy điện » Cty du lịch Biển Á khuyến mãi tour "Nha Trang – Biển xanh vẫy gọi" » Một số nét văn hóa tiêu biểu của dân tộc Dao vùng Tây Bắc » Thung lũng Chamonix (Pháp) - Thiên đường tuyệt với dành cho các môn thể thao » Tour du lịch “Quảng Ngãi - Những điều kì thú” » Đoàn Famtrip Campuchia khảo sát điểm đến tại Phú Quốc - Kiên Giang » Thêm 9 địa danh vào Danh mục Di sản Thế giới » Du lịch văn hóa lịch sử Hồ Tây bằng xe chạy điện » Khám phá vẻ đẹp quyến rũ của đảo Cô Tô (Quảng Ninh) » Nhiều hoạt động đặc sắc tại Festival hoa Đà Lạt lần thứ IV » Gỏi su hào tôm nướng » Lâm Đồng: Hoạt động du lịch trong 6 tháng đầu năm 2011

Danh lam thắng cảnh  » Những miền đất lạ

Hawaii - chốn thiên đường

14:58  |  07/12/2010

Khi máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Haiwaii, chúng tôi thấy trước mắt mình là một vùng đất đỏ chập chùng những thung lũng xanh tươi. Hòn đảo này chào đón du khách bằng mùi hoa sứ ngọt ngào thoang thoảng và nụ cười tươi rói của những người dân bản xứ.

Trên đường đến khách sạn ở trung tâm thành phố Waikiki, không khí vui tươi, náo nhiệt làm chúng tôi dần quên mất là mình đang ở trên một hòn đảo nằm giữa Thái Bình Dương mênh mông.

Chia sẻ hơi thở của sự sống

Vịnh Hanauma

Nơi chúng tôi đến là một quần thể hơn 130 hòn đảo, trải dài 2.450km giữa Thái Bình Dương. Dù Hawaii là tên gọi chính thức, nhưng người dân địa phương lại thích gọi quê hương mình là bang Aloha. Các biển số xe ôtô tại Hawaii cũng được dập nổi chữ bang Aloha, chứ không phải bang Hawaii.

Từ Aloha tại Hawaii được sử dụng với các ý nghĩa là xin chào, cảm ơn, tạm biệt, nhưng trong ngữ cảnh nào cũng mang hàm ý “Hãy chia sẻ với nhau hơi thở của sự sống” và “Tôi yêu bạn”. Tinh thần Aloha nồng nhiệt, thân thiện và phóng khoáng là một nét đặc trưng khi nói đến tính cách của người dân Hawaii.

Buổi sáng đầu tiên chúng tôi đi thăm Hanauma Bay - một vịnh biển, cũng là miệng của một núi lửa đã tắt. Bãi biển Hanauma dài chừng hơn ngàn mét, hình vòng cung. Trên bãi trồng khá nhiều dừa. Nước biển trong đến mức thấy được lờ mờ những rặng san hô phía dưới. Cả vùng biển được bao bọc bởi một dãy núi đá xanh ngắt. Có lẽ nhờ vậy mà nơi đây hấp dẫn các loại cá và Hanauma đã nổi tiếng là nơi tập trung nhiều đàn cá đẹp.

Sau khi ngắm thỏa thích những đàn cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng, cùng đoàn du khách tứ phương, chúng tôi lên xe đi qua một đoạn đường quanh co rất ngoạn mục: một bên là sườn núi, một bên là biển sóng vỗ rì rào để đến với Halona Blow Hole (Lỗ thổi Halona), nơi được tạo thành do núi lửa.

Lỗ thổi Halona

Xưa kia, dung nham phun trào lan ra tới tận bờ biển rồi theo thời gian bị phong hóa và xói mòn thành lỗ. Bên dưới có một lỗ trong đá ăn luồn xuống tới biển. Mỗi khi sóng lớn, nước đi luồn trong đá và phun lên từ lỗ này thật ngoạn mục.

Trên đường về, đi ngang một dải núi, chúng tôi dừng lại để ghé thăm Pali Lookout (Điểm ngắm cảnh Pali). Từ xa lộ, xe tiến vào một con đường nhỏ tuyệt đẹp, hai bên cây cối xanh tươi sà xuống cả mặt đường. Đứng trên sườn núi có thể nhìn xuống thành phố Kaneohe ở phía dưới rất thơ mộng. Xa xa, biển và núi liền nhau ở tận cuối chân trời.

Thành phố Kaneohe trong mưa

Buổi tối, cả đoàn ăn tối và thưởng thức biểu diễn văn nghệ truyền thống ở một trung tâm vui chơi với sự tham gia của bảy làng văn hóa nhằm tái hiện đời sống của thổ dân các vùng đảo Thái Bình Dương và Hawaii. Dân Hawaii bao gồm người bản xứ và những sắc tộc có nguồn gốc từ các đảo ở vùng Nam Thái Bình Dương, vì thế bang này có nền văn hóa pha trộn về ngôn ngữ, ca múa nhạc, ẩm thực. Các nghệ nhân biểu diễn những hoạt cảnh rất giống nông thôn Việt Nam như leo dừa, hái dừa, chèo xuồng...

Những trái bầu, trái bí, khúc gỗ, lóng tre được chế biến thành nhạc cụ tạo ra âm thanh rất vui tai. Du khách vừa xem chương trình ca múa nhạc dân tộc, vừa dùng bữa tại chỗ. Sân khấu được dàn dựng bán lộ thiên. Cảnh rừng núi, hang đá, lều chõng của các bộ lạc hoang dã được làm y như thật. Xem màn trình diễn của 150 vũ công, ai cũng tưởng như mình đang lạc trong một bộ lạc xa xưa nào đó.

Các vũ công ăn mặc theo phong tục cổ truyền của Hawaii: con gái mặc váy kết bằng cỏ, con trai đóng khố. Chỉ có điều là những vũ công thực hiện các show này chưa hẳn là người Hawaii vì nghe nói phần lớn trong số họ đến từ nơi khác rồi học nhảy múa cho giống với người Hawaii!

Biểu diễn ca múa nhạc truyền thống

Thổ dân Hawaii thật sự không còn nhiều và cũng có ý kiến cho rằng hầu hết dân Hawaii chính hiệu không còn thon thả để có thể lên sân khấu biểu diễn. Thổ dân Hawaii ngày xưa ăn chỉ toàn cá, rau, củ, nhưng nay họ ăn đủ cả thịt, bơ, sữa, nhưng do ít vận động nên mới qua tuổi 17, 18 thì ai nấy bắt đầu… phát phì!

Trước bữa ăn, chúng tôi còn được chứng kiến cách chế biến món thịt heo kalua - một đặc sản của Hawaii. Trước tiên, người ta đào một hầm sâu khoảng vài mét dưới lòng đất, đặt các cục đá được nung thật nóng vào hầm, phía trên phủ nhiều lớp lá chuối dày. Sau đó, cả một con heo đã ướp muối được đưa vào, phủ lên bằng lá chuối và thêm cả bao bố dày để giữ nhiệt.

Quá trình nấu đó kéo dài cả ngày, khi đến bữa ăn thì bốn chàng thanh niên vạm vỡ phải làm nghi thức đào đất để mang cả con heo lên. Thường thì người Hawaii đợi cho đến lúc thịt heo mềm rục như thịt kho tàu mới dỡ ra để thưởng thức.

Ngoạn mục rừng xanh và núi lửa

Cảnh đẹp trên đường đi

Để đến với Volcano House, chúng tôi lại lên xe đi theo một con đường ngoằn ngoèo nhỏ hẹp, một bên là núi, một bên là biển, chỉ đủ chỗ cho hai xe tránh nhau. Vách núi toàn đá đen cùng những cây xương rồng lá to, hoa vàng, thỉnh thoảng có thêm những đóa hoa giống như hoa mào gà màu đỏ rực.

Xe qua một vườn cà phê rộng lớn bên bờ biển. Hai bên đường có nhiều cây bơ trĩu quả xanh bóng, những cây đu đủ sai trái, những cụm mía um tùm và rất nhiều cây sứ nở hoa trắng, vàng, đỏ, tỏa hương thơm dìu dịu. Khoảng một giờ sau, chúng tôi đến một vùng rộng mênh mông toàn đá đen do núi lửa phun ra, hầu như không có cây cối, ngoại trừ những cây xương rồng khổng lồ mọc từng khóm, lá tròn, to hơn bàn tay, tỏa rộng đến nửa thước. Đi lên cao hơn nữa mới đến một vùng cỏ mềm mại, nơi những đàn bò, cừu đang thong thả gặm cỏ.

Volcano House là trang trại của người địa phương, được xây trong một vùng rộng lớn trên sườn núi lửa để nuôi bò và ngựa. Tại đây có một loài thông rất lạ, lá mềm mại rủ xuống như cây liễu, có cây lá lại xòe ra như cái tháp mà cọng lá to và mập chứ không nhỏ li ti như những cây thông chúng ta thường gặp.

Du khách được mời vào một căn nhà trống để cùng thưởng thức bữa ăn theo kiểu địa phương. Trong khi khách ăn uống, các ca sĩ phục vụ vừa đánh đàn, vừa hát dân ca. Khi bữa ăn kết thúc, các thực khách được mời lên sân khấu để khiêu vũ, ai chưa biết thì được dẫn dắt như làm quen với bài học đầu tiên. Điểm tham quan thật ra không quá đặc sắc nhưng do phong cảnh hùng vĩ, lạ mắt hai bên đường nên không du khách nào cảm thấy tiếc công lặn lội đến tận nơi đây.

Phong cảnh hai bên đường đi thăm South Point - điểm cực Nam của Hawaii cũng ngoạn mục không kém. Trên đường quốc lộ 11, sau khi đi qua những vườn cây xoài, nhãn, chúng tôi lại tới một vùng đá đen nhánh, có những hố sâu cao thấp khác nhau do dung nham núi lửa chảy ra tự khi nào. Khi còn cách South Point chừng gần 20 cây số thì rừng rậm hiện ra. Ở miền này, gió thổi rất mạnh về phía Tây, vì vậy các ngọn cây đều bị ngả dạt hẳn về một phía, trông rất lạ mắt.

Nắm được quy luật của thiên nhiên, người dân Hawaii biết tận dụng sức gió để làm điện. Con đường độc đạo dẫn đến miền Nam này nhỏ hẹp và gồ ghề nên khi gặp xe đi ngược chiều là xe chở chúng tôi phải dừng lại, đậu sát vào lề để tránh. Thế rồi chúng tôi mới biết rằng điểm cực Nam của nước Mỹ không phải là chỗ tắm, mà chỉ là nơi để người ta đến ngắm cảnh và câu cá mà thôi.

Trước khi đến Hawaii, cứ ngỡ chốn này chỉ có biển, nắng vàng và vũ điệu hula nồng nhiệt. Vậy mà chỉ sau mấy ngày làm quen, vùng đảo này đã khiến chúng tôi phải tự hỏi nên nán lại bao nhiêu ngày để khám phá hết những nét độc đáo, ngoạn mục.

 Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Quay lại ]